Thơ mùa báo hiếu

Bàn Tay Của Mẹ

Mẹ ơi trong suốt quãng đường trần
Mệt mỏi bụi đường lê bước chân
Con chỉ thấy bàn tay của Mẹ
Bàn tay tuyệt mỹ đẹp vô ngần

Chỉ có bàn tay của Mẹ Hiền
Bàn tay với những nét truân chuyên
Không tô, không vẽ màu hồng hạnh
Mà vẫn tươi xinh nét vẹn tuyền

Mẹ ơi ròng rã bao năm liền
Mẹ đã dìu con khắp mọi miền
Lo lắng cho con Mẹ chẳng quản
Vuốt ve con lúc ngủ không yên…

Bàn tay của Mẹ - Bàn Tay Tiên!
Năm tháng đời con nguyện chẳng quên
Cao rộng biển trời tình Mẫu Tử
Ru đời con mãi giấc êm đềm.

 -Vĩnh Thúy-

 

Ơn Mẹ
Sáng trưa chiều lại với con đò
Tần tão nuôi con mẹ lắng lo
Bao nét chân chim hằn khóe mắt
Bao đường chỉ mục lấp eo co
Thương con đâu quản khi sương sớm
Cam phận nào lo lúc đói no
Như nước trong nguồn ơn của mẹ!
Rộng bằng trời bể lấy chi đo?

 -Vĩnh Thúy-